Mình làm bạn nhau được 1 năm rồi, sau đó mình yêu nhau... kể ra mình đã yêu nhau từ những ngày đầu tiên gặp gỡ phải ko ? Em đang trong trạng thái bất an về tương lai sau này, em đau lòng khi nghĩ đến 1 ngày không xa, em và ngốc sẽ không còn những cái nắm tay, những cái ôm và hôn nữa.... làm sao đây chứ ? Tim em bị đau lắm nè, chắc là lâu lắm rồi em mới trải qua cảm giác rùng mình và lo sợ này, đến cả giọt nước mắt cũng khó có thể chảy một cách nhanh chóng thành 1 giọt hoàn chỉnh :)
Em nhớ những lần mình nắm tay nhau đi qua những con đường hà nội, em không biết hình dung như thế nào nhưng lúc đó em cảm thấy ấm áp lắm, vì tay ngốc ấm, thân nhiệt ngốc ấm, những khoảnh khắc ấy cứ chớp tắt chớp tắt hoài trong đầu em, em không dám nghĩ hơn là 1 người bạn thân, em không muốn biến bản thân em thành 1 người yêu ngốc... ước gì thời gian đã đọng lại một chút vào thời điểm mình còn nhiều thời gian cho nhau ...
Em cảm ơn một người đã luôn chịu đựng những giây phút bướng bỉnh cáu gắt của em, em cảm ơn người lúc nào cũng tìm cách cho em vui, cho em cười... mà em thì cứ làm cho người phải đau lòng... đến khi nào thì em mới bù đắp đc tất cả những nỗi buồn , câu nói em khiến ngốc buồn đây...
Em nhớ ngốc rất nhiều, nỗi nhớ rất sâu nặng... những giây phút bên nhau, hình ảnh ngốc rất ám ảnh tâm trí em, tràn đầy phòng ốc, .... em xin bản thân em đừng bi lụy, đừng yêu ngốc nhiều quá nhiều hơn khi mình làm bạn, nhưng em không làm đc rồi... em yêu ngốc và đau buồn, khi ngốc ko ở bên cạnh em mỗi ngày mỗi giờ như thế này.
Em phải sống như thế nào vào những quãng ngày ko có ngốc đây ? Em biết phải như thế nào chứ ? Một người ảnh hưởng đến em mãnh liệt như vậy... khiến em buồn và suy nghĩ biết bao nhiêu điều đến vậy.. làm sao đây ?
Em mong rằng tình yêu này, lí trí này của chúng ta... mãi suy nghĩ về nhau.. dù rất đau
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét